Chiến Lược Của Dân Kỹ Thuật

Chương 15-16

trước
tiếp

Chương 15: Buổi Họp Thường Niên

Công ty vừa nghỉ đông, sáng sớm ngày hôm sau nhóm Wechat của Công nghệ Hạo Thiên đã bị một tin nhắn của Nhạc Đào Tiến nổ tung.

Tống San Hà: “Không nói đùa phải không? Thật sự cùng tổ chức họp thường niên với Võng Thiên? Nhiều minh tinh như thế?”

Ngu Thiên: “Đờ mờ? Này là để chúng ta đi tìm tự ti giữa một đám trai xinh gái đẹp hả?”

Kha Hoằng Ích: “Má ơi, có phải sẽ đi thảm đỏ không? Ông đây chẳng có bộ quần áo nào nên hồn có phải đi cả bộ áo cưới không [thẹn thùng.jpg]”

Ngu Thiên: “Đi cái quần què, tôi sợ đến lúc đó trực tiếp ngất trên thảm đỏ.”

Uông Trạch: “Gái xinh gái xinh gái xinh…”

Nhạc Đào Tiến: “Uông Trạch, vợ cậu ở sau lưng cậu đấy.”

Tống San Hà: “Làm sao bây giờ, có phải chúng ta nên đến thẩm mỹ viện phẫu thuật thẩm mỹ tập thể không?”

Uông Trạch: “Vậy chỉ sợ bệnh viện không làm được, chỗ cần đụng vào quá nhiều.”

Triệu Viên Viên: “Sao đột nhiệt lại vậy, tôi còn tưởng công ty không tổ chức cuộc họp thường niên, tôi đã mua xong vé về nhà đêm nay rồi.”

Nhạc Đào Tiến: “Trả đi, hoặc là đổi ngày, Nhậm tổng nói, lộ phí vé máy bay về nhà lần này anh ta phụ trách hết. Vậy đi, nếu không hôm nay chúng ta hẹn một địa điểm thương lượng đối sách trước?”

“Đúng đúng đúng, thua người không thua trận!”…

Tiêu Việt tỉnh dậy vì nghẹn tiểu, sau khi xả lũ xong, liếc nhìn tin nhắn Wechat bắn ra giống như mưa đạn, ngáp một cái, tùy tiện trả lời một cậu: “Mấy người quyết định trước, tôi ngủ thêm lúc nữa.”

Nói xong tắt Wechat, ngả đầu nằm ngáy o o. Gần đây tăng ca quá ác, tối qua ăn khuya với Nhậm Giang Lâm xong rời đi, đã hơn hai giờ, hắn thực sự là buồn ngủ không đi nổi…

Có một quán cà phê cách công ty Công nghệ Hạo Thiên không xa, Nhan Khả Khả đưa đồ tết cho sư huynh sư tỷ, nghe thấy tin tức càng hét lên.

“Sư tỷ các chị sẽ tham gia họp thường niên của giải trí Võng Thiên à? Trời ơi, vậy có phải có thể nhìn thấy rất nhiều minh tinh không?” Nhan Khả Khả cảm thấy mình sắp không thể hít thở rồi.

Họp thường niên của giải trí Võng Thiên! Đó là khái niệm gì! Chỉ cần là dân đu idol đều biết họp thường niên của giải trí Võng Thiên không chỉ có nghệ sĩ của công ty Võng Thiên có mặt, còn có rất nhiều minh tinh, đạo diễn cấp cao trong giới!

Thay vì nói là họp thường niên, không bằng nói là hội họp lớn, thư mời của Nhậm Giang Lâm vừa đưa ra, minh tinh nào không vội vàng trông ngóng? Đại già nào không nể mặt mũi như thế?

(đại già người có tiền có quyền hoặc là thành công trong một lĩnh vực nào đó và được mọi người coi trọng.)

Nhưng hội họp lớn này nói cho cùng vẫn là buổi họp thường niên của người ta, xưa nay không công khai với bên ngoài, đám fan đều chỉ có thể nhìn thấy từ ảnh chụp hôm đó của minh tinh.

Mà bây giờ, sư tỷ nói cho cô, bọn họ có thể đi?!

“Đúng rồi, bên Hạo Thiên mới thành lập người không nhiều, tổng giám đốc Nhậm đã sắp xếp cùng tổ chức họp thường niên, sáu người bọn chị ký hợp đồng với bên này, dự án chưa kết thúc vẫn ở trong công ty, cho nên lúc đó thuận đường dẫn bọn chị đi cùng.” Triệu Viên Viên nói tới đây, cười nhìn Nhan Khả Khản: “Không phải em về nhà hả? Tại sao lại quay lại?”

“Về rồi, cuộc thi sáng tạo kết thúc, em làm xong phần cuối công việc rồi về nhà, nhà em ở nông thôn Kim Hoa bên kia, nhà em ăn Tết sẽ làm bánh mật, làm dăm bông,” Nói đoạn Nhan Khả Khả để vali nằm trên mặt đất, lấy một túi đồ ăn trong vali ra, “Không phải sắp đến Tết à, hôm qua điện thoại hỏi thăm chị, mới biết anh chị vẫn ở Thượng Hải, trong nhà nhiều đồ ăn, em rảnh rỗi không có việc gì nên vác một ít tới đây cho mọi người.”

Các nhân viên khác của công ty nhìn túi lớn túi nhỏ thức ăn cả một vali trước mặt, đều xúm lại.

“Ơ, này đâu phải một ít, một cái vali to như thế! Khó cầm lắm đúng không!”

“Này sợ là ăn Tết cũng không giành được dăm bông Kim Hoa chính tông.”

“Chính tông chính tông.” Nhan Khả Khả vui tươi hớn hở nói: “Đều do mẹ em và bà nội làm, dùng toàn thịt ngon, mùi vị không kém mấy cửa hàng nổi tiếng kia.”

“Viên Viên, tiểu sư muội của cô tri kỷ quá.”

“Còn phải nói!” Triệu Viên Viên hơi kiêu ngạo ngẩng đầu lên.

“Em mang theo hai cái dăm bông tới đây, lát nữa em mang đến quán cơm, bảo ông chủ làm yan du xian cho anh chị nếm thử, dăm bông và thịt lơn tươi, dùng sợi măng quấn lại, nước canh trắng đục, ngon miễn chê!”

yan du xian làm từ thịt lợn và măng tươi

“Ôi má ơi, Viên Viện ơi mấy người các cô có tài đức gì có thể có được sư muội như này! Tặng cô ấy cho tôi đi!” Tống San Hà gào như quỷ khóc, chuẩn bị thừa cơ cho Nhan Khả Khả một cái ôm chầm.

“Xê ra!” Triệu Viên Viên thấy thế cười đẩy Tống San Hà khóc trời đập đất ra, “Đừng nghĩ thừa cơ chấm mút!”

“Chấm mút cái gì,” Tiêu Việt vừa bước vào quán cà phê, chỉ nghe thấy tiếng ồn ào, “Ơ, tôi nói sao mà náo nhiệt vậy, Tiểu Khả Khả tới rồi?”

“Hiếm lạ đấy,” Nhìn thấy Tiêu Việt, Uông Trạch đứng lên, “Anh Việt, đã mười hai giờ mày mới đến đây, mày thành thật khai ra cho tao tối qua làm gì? Có phải trộm người không? Sau đó ‘phấn đấu’ trên giường đến bây giờ?”

Thật ra cũng không trách Uông Trạch nghĩ nhiều, mặc dù Tiêu Việt thích thức đêm làm dự án, nhưng khoảng thời gian gần đây đi làm chưa bao giờ đến muộn, mặc dù nói một nửa nguyên nhân là vì hắn gần như ở trong công ty…

Tiêu Việt đẩy gương mặt cười đến là hèn mọn của Uông Trạch ra. “Phấn đấu em gái mày, mày không về nhà hả?”

“Chẳng phải đi họp thường niên à?”

“Sợ là mày đi nhìn đùi với mông đúng không.”

“Ha ha, anh Việt à mày nói không đúng rồi, đây là vợ tao yêu cầu, cô ấy bảo tao lấy ảnh ký tên của minh tinh cho cô ấy.”

“Vợ mày cũng theo đuổi thần tượng.”

“Không có.”

“Vậy cô ấy lấy ảnh ký tên làm gì?”

“Cô ấy nói có thể xin được mấy cái thì xin nấy cái, năm mới tặng cho con cái nhà họ hàng, cũng không cần lì xì.”

Tiêu Việt im lặng chốc lát, “Đúng là cô vợ hiểu sinh hoạt.”

“Em ghen tị quá! Em cũng muốn đi, em nhớ năm ngoái Thư Dụ cũng đến! Năm nay hẳn là anh ấy cũng đến, em rất muốn gặp anh ấy, hơn nữa anh chị xem Weibo, họp thường niên của Võng Thiên cũng đã lên top 5 hot search rồi, rất nhiều minh tinh đang khoe thư mời họp thường niên!”

Tiêu Việt nhìn điện thoại Nhan Khả Khả đưa tới, sau đó nói với Nhạc Đào Tiến: “Họp thường niên này chúng tôi có thể dẫn người thân bạn bè đi không?”

Nhạc Đào Tiến lắc đầu: “Không được, bởi vì rất nhiều minh tinh có mặt, họp thường niên lần này lại không công khai với bên ngoài, cho nên nhân viên công ty như chúng ta, chỉ có thể dựa vào mỗi người mỗi thẻ công tác thông qua, hơn nữa còn sẽ kiểm tra thân phận đấy.”

“Được rồi,” Tiêu Việt quay đầu vỗ bải vai Nhan Khả Khả, “Đàn em à, xem ra là không có cách rồi.”

“Hầy, không sao, em cũng chỉ nói vậy thôi, cho dù có thể đi, em cũng không đi được, hôm nay vội tới đây đưa đồ Tết cho anh chị, ngày mai phải cùng người nhà đến nhà tổ ở Quảng Tây ăn tết, đến lúc đó các sư huynh chụp nhiều ảnh cho em, của Thư Dụ ấy.”

“Được.” Triệu Viên Viên bên cạnh gật đầu: “Đến lúc đó chị quay video cho em.”

“Họp thường niên là ngày mai đúng không? Sư tỷ à đến lúc đó các chị đi vào như nhân viên công tác bình thường, hay là phải chỉnh đốn trang điểm đi thảm đỏ?”

“Thật có khâu đi thảm đỏ này hả? Không phải nói không công khai với bên ngoài à?” Uông Trạch nghi hoặc.

“Em cũng không biết, chỉ là nhìn ảnh chụp các minh tinh đăng những năm qua, đúng là một bảng ký tên đi vào cố định, mọi người có thể chụp ảnh chung ở đó.” Nhan Khả Khả nói: “Ai thông báo cho anh chị? Chưa nói yêu cầu à?”

“Sáng nay Nhậm tổng thông báo, anh ta bảo chúng tôi tùy ý.” Nhạc Đào Tiến nói tới đây mới bỗng nhiên nhớ ra một chuyện.

“Ê, đúng rồi, Tiêu Việt tối qua cậu đi lúc mấy giờ? Tôi tưởng là cậu ở văn phòng, nhưng gọi điện thoại phòng làm việc mãi không ai nghe máy, gọi điện thoại cho cậu còn tắt máy.”

“Có lẽ khoảng mười hai rưỡi? Sao vậy? Tìm tôi có việc à?”

“Chỉ là quên nhắc cậu sau mười hai giờ tòa nhà sẽ cắt nước cúp điện, thang máy cũng chuẩn bị đóng để kiểm tra tu sửa, bảo cậu mau ra ngoài.”

Tay bưng trà của Tiêu Việt khựng lại.

“Tối qua còn hiểu lầm to, gọi điện cho cậu còn không cẩn thận gọi cho Nhậm tổng, về sau thấy thực sự không gọi được cho cậu, tôi bèn vội vàng chạy tới, nhưng thợ sửa thang máy nói trong tòa nhà không có ai.”

“À, vậy hả.”

Nhấp một ngụm trà, Tiêu Việt mới nhớ ra tối qua hỏi Nhậm Giang Lâm

“Ông chủ lớn sao nửa đêm chạy tới đây?”

Lúc đó Nhậm Giang Lâm trả lời thế nào? Thuận đường?

Hơn nửa đêm thuận đường cái gì.

Triệu Viên Viên nhìn ảnh chụp buổi họp thường niên những năm qua của Võng Thiên, cau mày nói: “Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nhóm chúng ta nhiều đàn ông, nếu không các ông dứt khoát mặc âu phục đến đi.”

“Âu phục? Hầy, thôi bỏ đi, tôi vừa mặc âu phục thì cảm giác như đi phỏng vấn, tay chân cũng không biết đặt ở đâu.”

“Vậy mặc gì? Nếu không chúng ta cosplay?”

“Thôi đi, ông muốn làm cái con ciu to tự phụ hả? Vốn là nam IT đã mang cái tên trạch, ông vừa làm như thế, không phải chứng thực sao?”

“Sư tỷ Viên Viên có thể mặc âu phục, nữ sĩ âu phục.” Nhan Khả Khả nhìn Triệu Viên Viên nói: “Sư tỷ cao mét sáu chín, lại mặc âu phục, đi đôi giày cao gót, thỏa đáng người đẹp trí thức.”

“Viên Viên ngược lại có thể, cô ấy dễ thu xếp.”

Uông Trạch nói đến đây, nhìn Tiêu Việt hơi ngẩn người, “Anh Việt, ngày mai mày mặc như nào?”

Tiêu Việt hoàn hồn, liếc nhìn Uông Trạch, “Còn có thể mặc như nào, dựa theo bình thường thôi.”

Các đồng nghiệp trong phòng riêng trăm miệng một lời: “Không thể!”

“Ông tốt xấu gì cũng dọn dẹp cái đầu ồ gà cho tôi, cạo ria mép của ông đi!” Triệu Viên Viên chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, “Vốn là một người không tính xấu, sao lại tự thu dọn cho mình lôi thôi như thế chứ!”

Tiêu Việt cứng họng, “Nhưng chỉnh đốn nữa không phải cũng thế à? Chẳng lẽ, mấy người còn định so thắng thua với những minh tinh kia?”

“Thế cam chịu à? Chúng ta tới đây không phải để ngồi xuống thương lượng đối sách hả?”

“Làm nửa ngày mấy người tới đây tụ họp, là để tính toán như thế hả?” Tiêu Việt kinh ngạc, hắn không đọc kỹ Wechat, đợi sau khi tỉnh ngủ, trên điện thoại đã có địa chỉ tụ họp Nhạc Đào Tiến gửi tới từ trước, hắn còn tưởng là hẹn ăn bữa cơm tất niên.

“Nếu không thì còn có thể là gì.”

“Ôi giời, các đại ca đừng hao tâm tốn sức nữa, mình như nào trong lòng vẫn chưa nắm rõ hả?”

“…”

“…”

“… Tiêu Việt, có lúc tôi ước gì có thể bóp chết cậu.” Nhạc Đào Tiến đanh mặt nói.

Tiêu Việt cười hề hề: “Nói đến trong tâm khảm anh rồi? Được rồi được rồi, chúng ta ăn chút gì trước đi, tôi vẫn chưa ăn cơm trưa đâu.”

Nhưng mà, tuy Tiêu Việt nói sự thật, nhưng cuối cùng vẫn bị một đám người bắt lấy đi mua một bộ âu phục.

Không nghe lời nói từ hai nữ sĩ và sự phản đối cực lực của hai nữ sĩ, mười tên đàn ông dựa theo thẩm mỹ của bản thân, mua nhóm chục bộ quần áo giống nhau như đúc, lấy tên đẹp: Anh em cùng tiến cùng lùi.

Đợi đến buổi chiều ngày hôm sau, Cung Hữu Vĩ nhìn thấy nhóm Công nghệ Hạo Thiên khoan thai tới chậm, gần như vui đến phát khóc.

Cuối cùng cũng tới một nhóm đàn ông còn kém hơn họ!

Đấy chính là đại cứu tinh của bộ phận kỹ thuật Võng Thiên bọn họ!

Chương 16: Cuộc Họp Thường Niên Lễ Tình Nhân

Công ty giải trí Võng Thiên tranh thủ trước năm mới, quyết định thời gian họp thường niên năm nay, lễ tình nhân 14 tháng 2.

Từ chối khéo tất cả truyền thông và nhà tài trợ, giải trí Võng Thiên xác định địa chỉ buổi họp thường niên ở một tòa cao ốc dưới tên tập đoàn Nhậm thị, được xây cùng thời kỳ với tòa nhà trụ sở của Nhậm thị, phong cách tương tự, tòa nhà chỉ có ba tầng, tầng không cao chiếm diện tích lại rộng, trước sau đều có một vườn hoa kiểu dáng Chân Âu, rất duy mỹ.

Bình thường, tòa nhà này chưa từng mở ra với bên ngoài, mọi người đều chỉ biết tòa nhà này có tiếng, nhưng lại chưa bao giờ đi vào.

Khi bọn Tiêu Việt chạy tới, đã thấy bên ngoài cửa sắt từng chiếc xe sang trọng lục tục đưa trai xinh gái đẹp đến, sau đó mới chậm rãi lái đi, những nam nam nữ nữ mặc váy, mặc âu phục kia bước đi như mèo, dáng dấp yểu điệu.

Nhìn nữ minh tinh trước mặt mặc lễ phục váy ngắn, chân đi đôi xăng đan gót nhỏ mười centimet đi qua trước mặt. Bị gió lạnh tháng hai thổi run lên như bị sốt rét Kha Hoằng Ích sợ hãi than nói: “Đậu má, mặc dù hôm nay hơi ấm, nhưng dù gì cũng là tháng chạp, đi xăng đan, mặc váy ngắn, mặc trang phục lộ lưng trong thời tiết này, có phải bị điên không!”

“Ê ê, mau nhắm đôi mắt hèn mọn của mày lại đi, bảo vệ cửa đang nhìn chằm chằm mày đấy.” Tiêu Việt cắn bánh bao trong miệng, đập một phát lên lưng Kha Hoằng Ích, nói: “Mắt đã nhìn thẳng rồi, mày còn ở đây chửi người ta bị điên?”

“Này không phải, xem thế là đủ rồi.” Kha Hằng Ích nhướng lông mày thô tục lên, cười hề hề nói: “Xem ra là hôm nay có phúc được thấy.”

“Thôi đi thôi đi, đừng làm mất mặt nữa,” Triệu Viên Viên liếc nhìn một đám đàn ông mặc âu phục thuần đen, chậc một tiếng.

Mặc âu phục đen, cô không có ý kiến gì, nhưng vừa mặc lên cả đám này lại không giống nhau!

Này đâu giống như là tới tham gia họp thường niên? Người không biết còn tưởng là đi đưa linh cữu cho người ta! Quả thực có chướng ngại thưởng thức, nhìn nhiều cũng cảm thấy là một loại vũ nhục với mắt.

Đặc biệt là khi so sánh với nhóm nam thanh tú đi ngang quan bên người.

Bọn đàn ông đeo kính này quả thực xấu đến một cảnh giới mới.

“Đi thôi đi thôi, nhanh nhanh đi vào, hôm nay mặc ít vẫn lạnh.” Nhạc Đào Tiến sửa sang áo khoác âu phục của mình, “Bên trong có hệ thống sưởi.”

Triệu Viên Viên nghiêm mặt gật đầu, bước nhanh đi trước bọn họ, bỏ người lại đằng sau.

“Triệu Viên Viên đi nhanh thế làm gì?”

“Chắc là vì ông xấu, cô ấy không muốn đi chung đường với ông.”

“Ha ha, ông khỏi nói, bình thường Triệu Viên Viên không thích ăn diện, chỉ buộc đuôi ngựa mặc quần áo thể thao, lúc này mặc âu phục, tóc xõa xuống, cũng rất đẹp.”

Nhạc Đào Tiến ở bên cạnh không ngừng gật đầu, “Viên Viên khá xinh.”

Tiêu Việt vừa gặm bánh bao, vừa nói: “Nhưng tính tình hơi xấu.”

“Anh Việt à, mày định ăn bánh bao đi vào hả?” Uông Trạch nhìn một túi bánh bao hấp trong tay Tiêu Việt, mày nhíu chặt lại.

“Sao? Không cho phép hả? Tao còn chưa ăn cơm trưa đâu.”

“Tao cũng chưa.”

“Vậy mày cứ beep beep lẩm bẩm cái gì.” Tiêu Việt không hiểu được, không phải là họp thường niên à, mưu cầu vui vẻ, làm gì khiến cho hưng sư động chúng như thế.

Nhưng đợi sau khi hắn kiểm tra thẻ công tác đi vào, ý nghĩ này cũng dừng lại.

Đại sảnh to lớn nam nam nữ nữ đứng đông nườm nượp, cho dù Tiêu Việt không có hứng thú với minh tinh đi nữa, nhưng phóng tầm mắt nhìn tới, chắc chắn sẽ có nhiều người thường xuyên xuất hiện trên TV, hắn nhìn quen mắt.

Ở bục cao của đại sảnh yến hội, không biết là ai đang đánh đàn piano, tiếng đàn êm ái du dương, bốn phía đại sảnh trưng bày rượu và đồ ăn tự lấy. Trong sảnh xây hồ nước khoảng ba mươi mét vuông kiểu 凹, nuôi ít hoa cỏ sống dưới nước.

Chân dài, mông cong, ngực nõn nà, những nơi ánh mắt nhìn đến đều là cảnh đẹp, trai xinh gái đẹp giá trị nhan sắc cao sóng đôi, cái này thay vì nói là họp thường niên, không bằng nói là tiệc long trọng.

Tiêu Việt nhìn xung quanh, nhìn xem Nhậm Giang Lâm đến chưa, nhưng mà nhìn hồi lâu, Tiêu Việt vẫn chưa thấy Nhậm Giang Lâm, đã nhìn thấy Cung Hữu Vĩ trước.

“Anh Việt ơi! Các anh đến rồi!” Cung Hữu Vĩ mặc âu phục xanh lam làm đỏm lao đến, “Các anh không biết đâu, hôm nay em nhận nhục nhã lớn cỡ nào.”

“Nhục nhã? Ai không có mắt đến nhục nhã chú như thế? Khẩu vị nặng vậy?”

Tiêu Việt hơi ghét bỏ tránh đi, “Chú đang làm gì đây, mặc như tường của bờ biển, chậc, không đúng, không phải chú nói lễ tình nhân sẽ đến tham gia quan hệ hữu nghị hả? Chạy tới đây làm gì.”

“Bộ phận thông tin bọn em vốn đã quyết định hôm nay quan hệ hữu nghị đó chứ, nhưng về sau công ty đột nhiên thông báo họp thường niên tổ chức vào hôm nay, này chẳng phải hủy bỏ quan hệ hữu nghị à?”

“Hủy bỏ? Không phải chú rất muốn tìm bạn gái hả?”

“Hầy, anh ơi, anh không hiểu rồi, anh nhìn đi,” Cung Hữu Vĩ tới gần Tiêu Việt, ngón tay lắc một vòng: “Các người đẹp một năm chỉ có thể gặp một lần, nhưng bạn gái ngày nào cũng có thể tìm mà!”

“Ơ, thật không?” Tiêu Việt liếc nhìn Cung Hữu Vĩ cười nói: “Nhưng mà, đối với chú mà nói không phải là ‘người đẹp một năm có thể gặp một lần, bạn gái hai mươi sáu năm cũng chưa tìm được à’?”

“Đờ mờ, Tiêu Việt mày quả thực nhìn thấu Cung Hữu Vĩ rồi.” Uông Trạch đi đến bên cạnh Tiêu Việt, xoay người lại giới thiệu với người khác: “Đây là Cung Hữu Vĩ, cũng ở đại học T, nhỏ hơn chúng tôi một khóa.”

“Chào mọi người chào mọi người, em ở phòng thông tin của giải trí Võng Thiên, người của bộ phận cơ bản đều đang chơi game ở khu A, Võng Thiên, Hạo Thiên, đều là người một nhà có chữ Thiên đằng sau, sau này các đại lão quan tâm nhiều hơn.”

“Chơi game?”

Cung Hữu Vĩ vừa nói, Tiêu Việt mới chú ý phía đông đại sảnh thực sự đặt bốn hàng máy tích hợp, buổi họp thường niên này còn chuẩn bị máy vi tính cho người ta chơi game?

“Đúng rồi, trong những minh tinh này có khá nhiều người đều thích chơi game, bộ phận kế hoạch nói là đã trưng cầu ý kiến, sau đó chuẩn bị rồi.”

“Ê, nếu không chúng ta đi qua xem xem chơi cái gì đi? Lâu lắm rồi không đụng vào game.” Nhạc Đào Tiến nói.

“Được, đi thôi.” Cung Hữu Vĩ cười nói: “Anh Việt anh đi không?”

Tiêu Việt lắc đầu, “Không, nãy ăn chưa no, mấy người đi, tôi đi kiếm chút gì ăn.”

Kết quả phần lớn đều đi theo Nhạc Đào Tiến, chỉ còn lại Triệu Viên Viên, Uông Trạch, Kha Hoằng Ích đi theo Tiêu Việt lượn khắp nơi, ăn chút gì đó.

Tiệc đứng trong đại sảnh cung cấp đều cố ý mời đầu bếp từ khách sạn nổi tiếng đến nấu, món Trung Tây có cả, phân lượng mỗi một đĩa hơi ít, hương vị lại rất ngon.

Tiêu Việt ăn rất sảng khoái.

Kha Hoằng Ích nếm ngụm rượu vang, híp mắt: “Các anh nếm thử rượu này đi, ngon phết.”

“Đúng là ngon.” Uông Trạch nếm một ngụm, lại nhìn thương hiệu, chậc lưỡi: “Một chai này mấy nghìn lận…”

Nhưng vừa dứt lời, đã nghe bên cạnh có người cười khẽ một tiếng.

Tiêu Việt nhìn sang theo âm thanh, thấy một người phụ nữ mặc chiếc váy sa chữ V khoét sâu màu đỏ, liếc mắt nhìn mấy người bọn hắn, khẽ cười nói: “Thảo nào lại cảm thấy rượu kia hiến lạ, bộ quần áo này sợ là chưa đến một nghìn phải không?”

(sa/the: là loại vải dệt thưa, có tính thấu quang)

“Họp thường niên lần này sao mời người nhiều người nghèo tới đây vậy?”

“Thật là, bọn họ chính là đám người vừa nãy đi vào, tới làm gì đây, mặc cả người đen đến đưa tang hả?”

Tiêu Việt nhíu mày há miệng đang chuẩn bị nói chuyện, Triệu Viên Viên ở bên cạnh bỗng nhiên đi lên trước, dáng cao 1m69, đi đôi giày cao gót 8 centimet, khoanh tay, kiêu ngạo liếc nhìn xuyên thủng nữ minh tinh hận trời cao còn thấp hơn cô nửa cái đầu.

“Cô là Ôn Tuyết Dao đúng không? Tôi nhớ chiều cao chính thức là mét sáu ba? Wow, mọi người đều nói cô đoán chừng chỉ có một mét năm sáu, tôi nhìn trên TV cũng không cảm thấy đâu, nhưng bây giờ tận mắt nhìn thấy, một mét năm sáu cái gì, sợ là cô chưa đến một mét năm mươi nhỉ? Muốn người giàu có tới? Muốn làm gái hồng lâu đến thế?”

“Cô.”

“Cô gì mà cô, cô câm miệng cho tôi!” Triệu Viên Viên ngắn lời Ôn Tuyết Dao, vừa nói vừa liếc nhìn cô gái váy ngắn nói đưa tang ở bên cạnh, nói: “Chúng tôi đến đưa cô đấy! Bà tám chết tiệt!”

Nói xong câu này, cũng mặc kệ các nữ sĩ choáng váng tại chỗ, liếc nhìn ba đồng bọn bên cạnh, mặc dù cô cũng cảm thấy giống như đưa tang, nhưng với tư cách bạn bè cô có thể nghĩ trong lòng, nhưng người khác nói vậy thì không được?

“Đi thôi, nhìn loại thiểu năng này, hết muốn ăn.”

Uông Trạch bên cạnh cười nói: “Chị Viên Viên bá khí ầm ầm.”

(bá khí ầm ầm gốc là 霸气侧漏 [bá khí trắc lậu]: nhuệ khí, tài hoa lộ ở bên ngoài, có vẻ không thành thục, nhưng kiêu ngạo, thậm chí lên mặt nạt người)

“Tôi đây giải cứu các cô ta,” Triệu Viên Viên cười nói: “Có phải vừa rồi các ông định chửi lại không? Loại con gái yếu đuối kia nào chịu nổi cái miệng pháo của mấy ông.”

“A —— nói miệng pháo gì đấy, Viên Viên bà bậy quá.” Tiêu Việt nén cười nói

Triệu Viên Viên sững sờ, đợi hiểu ra mới dở khóc dở cười, nhấc chân đạp Tiêu Việt một phát: “Cái tên này sao miệng ông toàn nói tục vậy!”

“Ê, đừng ồn nữa, mọi người nhìn bên kia.” Kha Hoằng Ích dùng ánh mắt ra hiệu mấy người nhìn vào trong góc.

Mấy người nhìn qua theo tầm mắt của anh ta, lại thấy, hai người đàn ông ôm nhau ở trong góc tối gặm miệng nhau, chắc tưởng rằng ở góc kia không ai nhìn thấy nên càn rỡ, vô cùng động tình, khó chia lìa, nhìn qua từ góc độ này của bọn họ, tay hai người đàn ông kia đã sắp luồn vào trong quần rồi.

“Đây không phải Khưu An và Diệp Cao Trì à?” Triệu Viên Viên nhỏ giọng thốt lên, “Hai người họ sao vậy? Khưu An đã kết hôn còn có một đứa con đấy, không phải Diệp Cao Trì với Trương Hiểu Chi là một đôi ư?”

“Đúng rồi, tôi cũng nhớ Khưu An đã kết hôn, có vẻ còn rất ân ái, con hình như đã mấy tuổi rồi.” Uông Trạch lắc đầu, không nhìn nữa, “Đây là ngoại tình? Còn với đàn ông?”

“Đây đều là vẻ ngoài, tôi nghe nói có rất nhiều song tính luyến ái trong giới này.”

“Chậc chậc chậc, không phải Nhậm Giang Lâm cũng là một người à?”

Bỗng nhiên nghe thấy tên của Nhậm Giang Lâm, Tiêu Việt nhíu mày nói: “Nhắc đến anh ta làm gì.”

Nói tới đây, Tiêu Việt bỗng nhiên cảm thấy nhàm chán, còn hơi ngột ngạt, “Tôi ăn no rồi, trong này hơi nóng, tôi ra ngoài hít thở không khí.”

Dứt lời đứng lên đi ra ngoài, nhưng, hắn vừa mới đi đến giữa sảnh, sảnh tiệc phía đông đã rùm beng lên.

“Mả mẹ, mày nhổ dây mạng làm gì!”

Là giọng của Cung Hữu Vĩ.

“Tao thích!”

“Chơi không lại thì đừng chơi!”

“Chơi không lại? Nói đùa gì vậy, ông đây chơi chết mày!”

Tiêu Việt đứng bên hồ nước thò đầu nhìn về phía trước, lại lơ đãng liếc thấy hai nữ sĩ lặng lẽ đẩy người phụ nữ mặc áo sơ mi phía trước đứng đưa lưng về phía hắn, trong vô thức, Tiêu Việt giơ tay kéo, dưới chân lại không đứng vững, cùng ngã vào trong hồ nước với người phụ nữ áo sơ mi.

“Ối, xin lỗi xin lỗi, tôi không cẩn thận chen vào cô.”

Lời này, là hai người phụ nữ đẩy người kia nói với người phụ nữ áo sơ mi.

Bị nước lạnh đóng băng hoàn toàn Tiêu Việt giận rồi, vuốt mái tóc rối ướt đẫm ra sau, ngẩng đầu chửi ngay:

“Chen cái l*n mẹ cô!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.