Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Chương 69

trước
tiếp

Chương 69: Không Được Lên Bàn(*)

()Câu nói Trung Quốc, ý chỉ không đủ tư cách/

năng lực đề làm việc gì đó.

Khương Nghiên Nghiên sắc mặt lúc trắng lúc
xanh, đang trước mặt Mục Đình Sâm nên cô ta
vẫn ráng duy trì nụ cười: “Xem ra tâm trạng chị
không tốt lắm, chẳng lẽ hôm qua suốt đêm không

về gặp phải người không nên gặp rồi?”

Ôn Ngôn liếc Mục Đình Sâm đang ngồi trên sô
pha, vẻ mặt anh không cảm xúc đành lẳng lặng lên

lầu, cô cũng lười giải thích.

Lúc nãy cô nhìn thấy trên bàn có tài liệu, Trần Hàm
đã đích thân tới, nhất định là đang bàn công việc,
cho dù vậy cô vẫn không muốn nhìn thấy hai

người phụ nữ mà mình ghét cay ghét đắng.

Bởi vì cơ thể khó chịu, cô mơ mơ màng màng nằm
trên giường cũng không ngủ được, nằm một hồi
cũng không an giấc, má Lưu gọi cô xuống ăn, cô

nhìn thời gian thì đã trưa rồi.

Vừa xuống giường, cô còn cẩn thận nhắc chân lên
rất sợ rằng sẽ lại khiến đứa bé trong bụng mình

giật mình.

Sau khi Ôn Ngôn rời giường liền gọi cho Trần
Mộng Dao, biết được Trần Mộng Dao và Giang
Linh tìm được nơi ở mới, cảnh sát vẫn chưa tìm ra
kẻ đã cướp nhà ngày hôm qua, những việc như
vậy thường xảy ra ở khu vực đó, hầu hết đều
không có kết quả. Hơn nữa thiệt hại không lớn, chỉ
mắt vài trăm tệ tiền mặt, ước chừng vụ án cũng

chỉ có thể khép lại như vậy.

Xuống lầu đã nghe thấy tiếng cười của Khương
Nghiên Nghiên, biết Trần Hàm và Khương Nghiên
Nghiên vẫn chưa rời đi, cô cũng lười xuống: “Má

Lưu, giúp con đưa cơm lên phòng.”

Má Lưu ở dưới lầu đáp lời cô, giây tiếp theo giọng
điệu lạnh lùng của Mục Đình Sâm vang lên: “Hoặc

là xuống ăn, hoặc là không ăn.”

Ôn Ngôn dứt khoát chọn cái sau: “Má Lưu, con

không đói, má đừng lo cho con.”

Má Lưu có chút khó xử, bà càng nhìn Trần Hàm và
Khương Nghiên Nghiên càng thấy khó chịu, khi bà
bưng bát đĩa lên bàn cũng mang theo ý không hài

lòng, sắc mặt bà cũng không tót lắm.

Khương Nghiên Nghiên nói với giọng kỳ quái:
“Anh Đình Sâm, bảo mẫu nhà anh tính tình cũng
ghê gớm thật á, hình như bà ấy không vừa mắt

mẹ con em hay sao ấy…”

Mục Đình Sâm liếc má Lưu không nói gì.

Má Lưu xoay người ròi đi, giao công việc đưa thức
ăn cho cô bảo mẫu nhỏ, lợi dụng Mục Đình Sâm
không chú ý, bà đưa đồ ăn đến phòng Ôn Ngôn:
*Ôn Ngôn, mau ăn con ơi, đừng giận thiếu gia

nữa.

Ôn Ngôn lắc đầu: “Má Lưu, má mau bưng đi đi,

nếu anh ấy biết thì tiền lương tháng này má không

nhận được đâu, kiếm tiền cũng không dễ dàng,
không cần vì con như vậy. Con một bữa không ăn
cũng không chết, huống gì bây giờ con cũng

không đói bụng…”

Nói không đói là giả, hiện tại cô cảm giác như
mình có thể ăn cả một con bò, mang thai là một
loại cảm giác rất kì diệu, khi nôn cũng là nôn thốc
nôn tháo, lúc đói cũng là đói đến bụng dính vào

lưng.

Má Lưu không lay chuyển được cô nên đành
mang đồ ăn đi, khi bà vừa đi đến phòng bếp,
Khương Nghiên Nghiên đã gọi: “Má Lưu đúng
không? Má vừa đi đưa đồ ăn cho chị à2”

Mục Đình Sâm sa sầm mặt: “Má Lưu.”

Má Lưu nhắm mắt bước tới: “Thiếu gia… Gần đây
sức khỏe phu nhân không tốt, không thể nhịn đói
được, cô ấy không thích mấy người khách này
cũng không thể để cho cô ấy đói được, huồng hò…

cô ấy cũng chưa ăn miếng nào.”

Mục Đình Sâm gõ đôi đũa không nhẹ không nặng

xuống bàn: “Bảo cô ấy xuống đây.”

Má Lưu không nhìn nổi biểu cảm đắc ý trên mặt
Khương Nghiên Nghiên, nỗi giận đùng đùng đi lên
lầu: “Ngôn Ngôn, thiếu gia bảo con xuống dưới!
Má bị người phụ nữ kia bắt gặp khi mang đồ ăn
lên cho con!”

Ôn Ngôn bát lực thở dài: “Không sao con xuống
liền, má Lưu má đi làm việc của má đi, đừng lo về

chuyện dưới bếp, đỡ phải uất ức ạ.”

Má Lưu tức giận nói: “Má không uất ức, nhưng
người uất ức mới là con, trước mặt người ngoài
thiếu gia cũng không giữ thể diện con chút nào!
Cái cô Khương Nghiên Nghiên kia, mồm thì cứ chị
chị em em thân thiết với con, quay lưng thì làm
chuyện xấu, vừa nhìn đã biết không phải người tốt

lành gì!”

Ôn Ngôn không đáp, cô thận trọng bước xuống lầu

bước vào phòng ăn, Mục Đình Sâm lạnh lùng nhìn

cô: “Ăn còn có người mời sao? Tôi không dạy cô

phép tắc sao?”

Cô ngồi xuống, chỉ lo chăm chú ăn, cô đã sớm đói
bụng, cô phải bình tĩnh trước mặt Trần Hàm, anh
đối với cô thế nào, dù sao trong mắt người ngoài,
người của Mục Đình Sâm phải luôn hoàn mỹ
không thể soi mói điểm gì được, lạnh mặt đã là

cực hạn của cô rồi, cũng không thể quá quá đáng.

Ánh mắt Trần Hàm nhìn Ôn Ngôn như một người
mẹ hiền: “Đình Sâm, quá khứ Ngôn Ngôn đều dựa
vào con chăm sóc, tôi đây thân làm mẹ, lại hỗ thẹn

vô cùng nhưng tôi lại rất cảm kích cậu.”

Khương Nghiên Nghiên nghe máy lời này không
thuận tai, không đợi Mục Đình Sâm mở miệng, cô
ta đã lên tiếng: “Anh Đình Sâm thật sự rất tốt, con
gái của kẻ thù vẫn có thể được nhận nuôi ở cạnh
chăm sóc, nuôi một lần đã nuôi đến mười mấy

nam. Đọc full tại truyenone.vn

Sắc mặt Trần Hàm lạnh xuống, nhưng không tiện

phát tác: “Câm miệng.”

Vẻ mặt Khương Nghiên Nghiên vô tội: “Chẳng lẽ
không đúng sao? Mẹ, chị thật sự rất may mắn
mà.”

Động tác gắp rau của Ôn Ngôn cứng đờ, cơm
trong miệng không nuốt trôi Khương Nghiên
Nghiên này, lúc nào cũng có thể khiến cô buồn

nôn.

Mục Đình Sâm nhắm mắt lại, quét sạch vẻ tức
giận trong mắt, đứng dậy nói: “Mọi người cứ từ từ
ăn, tôi ăn xong rồi, chuyện này nên đến thư phòng

bàn.

Trần Hàm đứng lên, lịch sự cười: “Được, phiền

Cậu rồi.

Mục Đình Sâm không đáp, anh bước lên lầu mang
theo lửa giận không rõ, đương nhiên là tức giận về

chuyện của Ôn Ngôn.

Sau khi Mục Đình Sâm rời đi, Ôn Ngôn ngược lại

ăn uống rất thoải mái, Khương Nghiên Nghiên liền
lộ ra vẻ chán ghét: “Có vẻ như anh Đình Sâm nuôi
cô cũng chỉ là nuôi sống mà thôi, không xem cô
như tiêu thư nhà giàu mà chăm sóc nhỉ, ăn cứ như
là quỷ chết đói đầu thai vậy, thảo nào anh Đình
Sâm không thích cô, thấy cô liền phiền, phụ nữ

như cô ấy cũng chẳng lên được bàn.”

Trần Hàm thấp giọng quát: “Con câm miệng! Mẹ
đã cảnh cáo con nhiều lần rồi, cắm…”

Trước khi Trần Hàm nói xong, Ôn Ngôn nghe
không lọt tai ý “chăm sóc” vô nghĩa của bà ta, cô
mỉm cười nói: “Chính vì thế nên bên cạnh Đình
Sâm mới có cô đấy, không phải sao? Khương
Nghiên Nghiên, nếu nhà tôi hạnh phúc không có
chút vết nứt thì đào đâu ra cô nhân tình không

thấy được ánh sáng như cô?”

Khương Nghiên Nghiên vừa bị Trần Hàm quát lại
bị Ôn Nhan chế giễu, cô ta tức không nhịn được,

oan ức chạy lên thư phòng tìm Mục Đình Sâm.

Trên bàn ăn chỉ còn lại Trần Hàm và Ôn Ngôn, ánh

mắt nóng bỏng không chút che giấu của Trần Hàm
rơi trên người cô, cô chán ghét không cách nào
chịu nổi, cũng có lẽ cô không muốn đối mặt nên
dứt khoát đặt đũa xuống: “Bà Khương, bà từ từ

dùng bữa, không cần khách sáo.”

Đọc full tại truyenone.vn

Khi Trần Hàm nghe thấy ba chữ “Bà Khương”,
ngực tựa như bị kim đâm: “Ngôn Ngôn…”

Ôn Ngôn mặc kệ Trần Hàm cũng lười nhìn dáng
vẻ đạo đức giả của bà, tình mẫu tử đến muộn thế
này thì khỏi đến cũng được, nều tình mẹ chỉ dùng

đề trả nợ, vậy thì không cô không cần.

Hơn ba giờ chiều, cuối cùng thì Trần Hàm và

Khương Nghiên Nghiên cũng rời đi.

Ôn Ngôn có chút phiền khi nghe động tĩnh bên
ngoài, đột nhiên nghe thấy Trần Hàm nói: “Tôi đi
nói chuyện riêng với Ôn Ngôn nhé, tôi nhìn sắc

mặt con bé không tốt lắm, chắc là khó chịu ở đâu.”

Cô cau mày, lại vô thức nín thở, giây tiếp theo có

người gõ cửa phòng. Cô trở mình làm như không

nghe thấy nhưng cửa vẫn bị đây ra.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.