Người Tình Của Lý Tổng

Chương 14

trước
tiếp

Chương 14

Lâm Trạch Thần mặc kệ cô cảm thấy thế nào, một tay kéo áo ngủ trên người cô xuống.

Khi bàn tay bắt đầu xoa xuống lưng, Thư Vãn bị dọa thét lên thành tiếng.

“Lâm Trạch Thần!”

Thanh âm đinh tai nhức óc, cắt đứt bàn tay đang sờ loạn của Lâm Trạch Thần.

Nhưng anh ta chỉ dừng lại một chút, lại vùi đầu kéo quần lót của cô.

Thư Vãn hận không thể giết anh ta: “Lâm Trạch Thần, nếu hôm nay anh dám động thủ, ngày mai tôi sẽ ra tòa kiện anh!”

Lâm Trạch Thần đang kéo quần, lại dừng một chút, giống như là nghe được chuyện cười, nhịn không được xì một tiếng, “Ngay cả cảnh sát tôi còn không sợ, còn có thể sợ em kiện tôi sao?”

Thư Vãn nắm chặt lòng bàn tay, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi biết Lâm gia các anh có quyền có thế, nhưng vậy thì thế nào, bây giờ là thời đại truyền thông, nếu anh dám lợi dụng quyền thế để giải quyết sự tình, tôi sẽ tố anh trước mặt tất cả báo chí truyền thông!”

Lâm Trạch Thần chẳng hề để ý nhíu mày, “Được, em đi tìm truyền thông đưa tôi ra ánh sáng đi, dù sao tôi cũng đã lâu không lên hot search rồi.”

Lời này của Lâm Trạch Thần rõ ràng là không sợ, Thư Vãn đột nhiên có loại cảm giác bất lực, người cô trêu chọc không phải biến thái bình thường, mà là con cháu nhà giàu có quyền thế, anh ta giậm chân một cái là có thể đem tin tức đè xuống, cô cứng rắn với anh ta chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.

Lý trí của Thư Vãn dần dần kéo về, đối phó với loại người như Lâm Trạch Thần không thể cứng rắn với anh ta, cô không chống lại được khí lực, cũng không có bối cảnh thực lực như anh ta, nếu muốn tự cứu mình, vẫn phải học được cách nịnh bợ luồn lách.

Nghĩ vậy, Thư Vãn dịu giọng, ôn tồn nói: “Lâm tổng, tôi không phải cố ý kiện anh, cũng không phải dùng truyền thông uy hiếp anh, thật sự là bởi vì tôi không thể có quan hệ da thịt với một người mà mình không yêu.

Nghe nói như thế, sắc mặt Lâm Trạch Thần hòa hoãn một chút, nhưng cái này cũng không có nghĩa là hắn sẽ buông tha cho con mồi sắp đến miệng.

Anh cúi thấp đầu, dùng sức hôn lên xương quai xanh của cô: “Nhưng tôi chỉ muốn hôn em thì làm sao bây giờ?”

Thư Vãn chỉ cảm thấy ghê tởm đến cực điểm, nhưng lại không thể không cố gắng chịu đựng: “Vậy anh cho em chút thời gian để thích ứng, chờ em yêu anh, những chuyện này sẽ tự nhiên xảy ra, hiện tại anh ép buộc em, sẽ chỉ làm em phản cảm.”

Lâm Trạch Thần vẻ mặt không sao cả: “Không sao, tôi thoải mái là được.”

Da mặt dày của anh ta khiến Thư Vãn đang giả vờ bình tĩnh, hơi cứng đờ lại.

Cô nhịn muốn đập chết anh ta ngay lập tức, tiếp tục hòa giải nói: “Lâm tổng, em nghe nói hai người yêu nhau làm loại chuyện này, cảm giác trải nghiệm tốt hơn so với ép buộc, chẳng lẽ anh không muốn thử sao?”

Lâm Trạch Thần không phải kẻ ngốc, đương nhiên nhìn ra Thư Vãn là vì muốn thoát thân mới có thể dịu dàng nói chuyện với mình như vậy.

Anh ta vẫn cho rằng Thư Vãn là loại phụ nữ ngu xuẩn ngực to không não, lại không nghĩ tới cô còn rất thông minh, thấy uy hiếp mình vô dụng, liền lập tức thay đổi sách lược, anh ta cảm thấy có chút thú vị.

Anh ta nghiêng đầu quan sát cô một lúc, cũng không vạch trần: “Dù sao cũng làm, cảm giác cũng không kém nhiều lắm.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.