Cô ấy xinh đẹp như vậy

Chương 51-52

trước
tiếp

Chương 51: Sáng lạn

Trần Tinh Phàm sau khi bị Hứa Anh đá ra đã tới trong sáu tiếng, lấy hình thức người thật xuất hiện trước mặt cô. Bên cạnh là Giang Hoàn cùng Kim Vũ ba tháng lăn lộn giới giải trí chưa từng thấy mặt.

Năm người cùng nhau chọn một nhà hàng món ăn Hồ Nam, ngồi xuống ăn cơm.

Kim Vũ đội mũ lưỡi trai cùng khẩu trang đen, khí chất, quần áo cùng trước kia biến hóa rất lớn, rút đi rất nhiều hơi thở của học sinh.

Trần Tinh Phàm cùng Giang Hoàn trêu ghẹo cậu ta ngày càng giống “ Tiểu thịt tươi” trên tạp chí giải trí, chơi quy tắc ngầm với các phú bà.

Tính cách Kim Vũ kỳ quái, đương nhiên sẽ không cho sắc mặt tốt, chỉ luôn cười lạnh.

Hứa Anh cùng Kim Vũ cãi nhau đã qua vài tháng, nắm mãi không buông không phải phong cách của cô, cho nên Kim Vũ không nhắc tới, cô cũng liền không so đo, hai người mặt ngoài không thể hiện gì, nên cười thì cười, nên đùa thì đùa, nhưng lẫn nhau đều tự rõ ràng: Quan hệ đã không thể nào trở lại như trước kia nữa, trước sau luôn có một vách ngăn vô hình.

Đối với loại bữa tiệc vi diệu như này, Hứa Anh cảm thấy chẳng sao cả, hiện tại lực chú ý của cô đặt ở thiếu niên bên cạnh càng nhiều — Cố Tinh Trầm không mặc đồng phục, sao càng nhìn càng thấy đẹp trai nhỉ?

Hôm nay Cố Tinh Trầm mặc một chiếc áo màu đen có mũ hưu nhàn, quần dài đơn giản màu đen, làn da trắng nõn, tóc ngắn chỉnh tề lưu loát, đặc biệt mép tóc bên tai, loại văn nhã anh tuấn thế này, quả thực là giết chết trái tim thiếu nữ.

Càng nhìn Hứa Anh càng có chút ngứa trong lòng.

– — Thật đẹp trai…..

– — Muốn hôn cậu.

Trần Tinh Phàm ầm ĩ xong cùng Kim Vũ, sau đó bọn họ lại nói tới chuyện Hứa Anh.

Kim Vũ nâng mí mắt nhìn Hứa Anh: “ Đã nghĩ kỹ nếu thắng giải quán quân, muốn làm gì chưa?”

Hứa Anh ăn dương xỉ, mặt cũng chẳng thèm nâng: “ Đương nhiên đã nghĩ kỹ rồi.”

Kim Vũ: “ Tiến vào giới giải trí?”

Cố Tinh Trầm đang gắp cho Hứa Anh một miếng thịt, ngay lập tức liền dừng lại. Kim Vũ thấy hành động của Cố Tinh Trầm, khóe miệng có chút ý cười.

Hứa Anh nâng lên mặt, sóng mắt lưu động hướng tới Kim Vũ cười một cái, cho dù là một biểu tình bình thường, cũng có loại hương vị mê người tự nhiên.

“ Đương nhiên là tiến! Bằng không tớ phải nỗ lực thi đấu như vậy làm gì.”

Tất cả mọi người đều nhìn qua, trong chớp mắt, ngoài cửa sổ có cơn mưa tí tách phía nam, sau giây phút yên lặng ngắn ngủi trong phòng, Giang Hoàn cùng Trần Tinh Phàm hai người nhìn nhau, Kim Vũ ý vị thâm trường.

Cố Tinh Trầm gắp đồ ăn xong liền lấy tay về gác ở trên bàn, nghiêng sườn mặt nhìn Hứa Anh: “ Cậu muốn vào giới giải trí?”

“ Đúng rồi.” Hứa Anh sáng lên đôi mắt, vừa ăn vừa gật đầu.

“ Quyết định khi nào.”

“ Trước khi báo danh.”

Hứa Anh nâng lên đôi mắt: “ Sao vậy?”

Cố Tinh Trầm liếc cô một cái, trầm mặc ngắn ngủi: “ Cậu chưa từng nói với tớ.”

“ Cậu cũng chưa từng hỏi qua tớ mà.”

“ …………”

Cố Tinh Trầm nhíu mày, chiếc đũa đụng vào chén có tiếng vang nhẹ, Kim Vũ nhìn cậu, khóe miệng cong lên: “ Xem ra có người không vui.”

Cậu cùng Hứa Anh cười một chút: “ Hứa Anh, nhà cậu quản nghiêm như vậy, buổi tối trở về chắc phải quỳ bàn phím rồi.”

“ Nói điên nói loạn gì vậy!” Hứa Anh nói xong, lại nhìn Cố Tinh Trầm dương dương cằm, kiêu ngạo cười. Ý vị nữ vương rất rõ ràng.

Trên mặt Kim Vũ có xuân phong tươi cười, Giang Hoàn cùng Trần Tinh Phàm đều cảm thấy khá là thần kỳ — Kim đại thiếu lạnh nhạt tối tăm, vậy mà còn có một mặt hoa nở mùa xuân như vậy.

Kim Vũ: “ Khá tốt, cậu tiến vào giới giải trí, trong tay tớ cũng có chút tài nguyên, đến lúc đó tớ sẽ dẫn đường cho cậu.”

“ Được thôi, cung kính không bằng tuân mệnh.” Hứa Anh thuận miệng đáp ứng.

Nhưng cô cũng không muốn dựa vào Kim Vũ, rốt cuộc lần đó bị cường hôn, cô cho dù vô tâm vô phổi, hơn nữa cũng có chút bạc tình, nhưng loại sự tình như này Hứa Anh vẫn luôn có nguyên tắc của mình.

Cô chỉ đùa giỡn những người có thể đùa giỡn. Người không thể đụng vào, không nên chạm vào, tuyệt đối sẽ không động.

Hứa Anh: “ Chẳng qua hơn một nửa cũng chẳng cần tới cậu, đến huy chương đồng của giải cũng sẽ được công ty nghệ sĩ nhìn trúng, KS một tháng trước cũng đã tìm đến tớ. Để xem lần này tớ có thể lấy được cúp hay không. Nếu có, tớ sẽ theo chân bọn họ.”

Trần Tinh Phàm xen miệng: “ KS? Kia không phải là công ty của Aaron sao?”

Giang Hoàn trực tiếp giơ số 666.

Vừa mới vừa rồi, ánh mắt Cố Tinh Trầm vẫn không rời đi Hứa Anh, giữa mày nhăn lại khẩn trương: “ Ký hợp đồng tiến vào giới giải trí sẽ trì hoãn thi đại học.”

Hứa Anh: “ Không trì hoãn đâu. Tớ đã đăng ký trường nghệ thuật rồi, tháng mười hai mới cần phải giao hồ sơ, hai trăm phần trăm là sẽ trúng tuyển, tớ chỉ cần dùng chút sức là được.”

Cố Tinh Trầm: “ Cậu báo danh trường nghệ thuật?”

Thế mà cậu hoàn toàn không biết gì cả.

“ Ừm.”

“ …….. Trường học nào.”

“ Cậu đi Bắc Kinh, tớ khẳng định cũng phải thi ở Bắc Kinh, nhưng mà Bắc Kinh rất khó thi…… Thời gian chuẩn bị của tớ quá ngắn, khả năng thi không đậu, cho nên tớ còn suy xét một trường ở Thượng Hải, nếu không đậu Bắc Kinh, tớ sẽ đi Thượng Hải.”

“ …….”

Trên bàn Trần Tinh Phàm vẫn đang đùa giỡn cùng Hứa Anh, không khí rất náo nhiệt.

Cậu giống như là người duy nhất mất hứng.

Đáy mắt thiếu niên có sóng gió không che giấu được, cơ hồ như đã vỡ đê. Ngón tay Cố Tinh Trầm ở dưới bàn nắm chặt tới trắng bệch, lòng bàn sắp tóe máu.

Giờ khắc này, cậu mới phát hiện, hình như cậu đã sai rồi, cậu nghĩ sai rồi.

Hiện thực, căn bản không phải bộ dạng trong tưởng tượng của cậu nữa.

– — Hứa Anh, vẫn giống như một cơn gió ngày xưa.

Có thể toàn tâm toàn ý ôm cậu vào, cũng có thể tiêu sái cao ngạo mà để cậu biết rằng cậu chẳng là cái thá gì cả, cô tùy thời đều có thể rời đi.

Cậu cho rằng, cô đã toàn tâm toàn ý ỷ lại cậu, không có khả năng rời đi. Hóa ra, chỉ là phán đoán ngu xuẩn của một mình cậu.

Một khi đã nhận ra, trở tay không kịp………

Biệt đội xấu xa nói xong tính toán tương lai của từng người, sau đó lại nói chuyện phiếm, Kim Vũ cùng Cố Tinh Trầm đều là người hướng nội, không thích nói chuyện, đại bộ phận thời gian đều là Trần Tinh Phàm, Giang Hoàn cùng Hứa Anh nói không yên, điều hòa không khí.

Sau đó Kim Vũ giống như tự nhiên đổi tính, chủ động nhắc tới đề tài khác.

“ Hứa Anh, cậu còn nhớ Đổng Chấn không?”

Hứa Anh một bên lấy khăn giấy lau lau tay, một bên nghĩ: “ Vẫn nhớ, lần đó cậu ta là ca sĩ chính của dàn nhạc xếp hạng hai lần thi đấu đó?”

“ Ừm.”

“ Sao đột nhiên lại nhắc tới cậu ta.”

Kim Vũ dùng ngón tay xoay xoay cái ly, mặt mày lãnh đạm nhìn về phía Hứa Anh: “ Cậu ta bị giết, thứ tư tuần trước.”

Trần Tinh Phàm vừa uống trà tới miệng liền nhổ ra: “ Mẹ nó! Cậu làm ơn thu lại chút kỳ quái được không? Khẩu khí không kinh không sợ nói ra lời nói dọa người như vậy…….”

Kim Vũ: “ Biết cậu ta chết thế nào không?”

Đương nhiên không ai biết, ba đứa trẻ tò mò hứng thú truy hỏi, chỉ có Cố Tinh Trầm không rên một tiếng, lạnh lùng nhìn Kim Vũ, ánh mắt đã hiểu rõ ý đồ.

Kim Vũ mặc kệ người khác ồn ào thế nào, chỉ nhìn Cố Tinh Trầm, có chút trào phúng: “ Bạn gái cậu ta có bệnh trầm cảm, nhắc tới chia tay liền tự sát, số lần rất nhiều, tới mức làm cậu ta kiệt sức. Cuối cùng cậu ta không thể chịu nổi được nữa, liền hạ quyết tâm chia tay, sau đó bạn gái trộm hạ thuốc ngủ giết cậu ta, lại cắt tay hai người, hai người chết ở trong nhà, sau khi bị phát hiện một phòng đã đều là máu.”

Cố Tinh Trầm nhíu mày, cùng Kim Vũ nhìn qua. Một người nghiêm túc căng thẳng, một người đang ngậm ý cười.

Trên bàn những người khác đều vì câu nói “ Một phòng đều là máu” làm cho nổi da gà.

Trần Tinh Phàm: “ Ôi mẹ ơi, loại người này tới chết cũng thật đáng sợ.”

Giang Hoàn: “ Không phải có bệnh tâm thần sao, làm gì mà không được.”

Kim Vũ có chút cười: “ Hứa Anh, nếu cậu là Đổng Chấn, cậu sẽ làm gì.”

Hứa Anh tưởng tượng tới hình ảnh một phòng đầy máu, cánh tay bị kích thích tới se lạnh nổi da gà, mày nhăn rất sâu:

“ Sao lại làm sao! Tớ căn bản sẽ không yêu đương với loại biến thái như thế này được không?”

Mí mắt Cố Tinh Trầm rung động, nhìn qua, ánh mắt có chút mờ mịt: “ Không phải biến thái, Hứa Anh, cô ấy chỉ là…. bị bệnh.”

Hứa Anh có cảm giác ghê rợn: “ Tự sát thì thôi, tới người mình yêu nhất cũng giết, không phải biến thái thì là cái gì? Hơn nữa một phòng toàn máu…. Trời ơi, da đầu tê dại……”

Cô ôm đầu lắc lắc: “Đáng tiếc một anh trai nhiệt tình như vậy. Tớ còn nhớ rõ anh ấy từng giúp tớ bắt mạch đấy.”

Trên bàn một mảnh thổn thức.

Cố Tinh Trầm rũ xuống con ngươi, yên lặng uống trà, không nói chuyện.

– —

Sau cuộc tụ tập nhỏ sáng sớm hôm sau, trời vừa sáng liền có mưa.

Tiếng mưa rơi tí tách tí tách, Hứa Anh mở mắt ra, có âm thanh ô tô đi qua đường truyền tới.

Xuống giường, đi dép lê, Hứa Anh một bên xoa đầu một bên đi vào phòng khách.

Bữa sáng ở trên bàn, có mấy chén, Hứa Anh mở ra, bánh bao cùng sữa đậu nành có chút ấm, hẳn là mới đặt trong chốc lát.

Cô gọi vài câu Cố Tinh Trầm, lại không có ai đáp lại.

“ Người đâu rồi…….”

Cuộc thi tranh đoạt giải quán quân ca sĩ gần ngay trước mắt, hôm nay cần phải đi đài truyền hình tập luyện.

Tới tận khi ra tới cửa, Hứa Anh cũng không thấy Cố Tinh Trầm, mới cảm thấy có chút không đúng, mà càng không đúng chính là, gọi điện thoại qua mà cũng không ai nghe máy.

Mùa đông phía nam thường xuyên mưa dầm kéo dài, Hứa Anh một bên chờ xe trên đường, một bên gọi điện thoại cho Cố Tinh Trầm, cùng lúc đó bỏ lỡ vài lần bắt phương tiện giao thông công cộng.

Bên kia người thi đấu liên tục gọi điên tới thúc giục, Hứa Anh đang lo lắng nghĩ xem có nên đẩy xuống diễn tập để đi tìm người không thì di dộng liền vang lên.

Điện thoại gọi tới: Cố Tinh Trầm.

“ Cậu đi đâu vào lúc sáng sớm vậy, điện thoại cũng không nghe WeChat cũng không đáp…… “ Hứa Anh hờn dỗi xì hơi.

Bên kia trầm mặc một chút, rốt cuộc ống nghe truyền tới âm thanh bình tĩnh của thiếu niên.

“ Cậu lo lắng cho tớ sao, Hứa Anh.”

“ Vô nghĩa!”

Cố Tinh Trầm ngày thường rất bình tĩnh, hôm nay tiếng nói càng có loại yên tĩnh quỷ dị. Cậu hỏi: “ ……. Hôm nay diễn tập?”

“ Ừm.” Hứa Anh giương cao giọng, nói chuyện cùng với Cố Tinh Trầm, cô thường xuyên có ngữ khí như vậy.

“ Cậu có thể…… Không đi không.”

“ Đương nhiên là không được! Không diễn tập trước thì trận chung kết tớ sẽ dễ dàng gặp lỗi. Thi lâu như vậy, cũng không thể vì sai lầm mà bị rớt.”

Bên kia không đáp lại, Hứa Anh chớp chớp mắt, nhìn thấy xe buýt, nhanh chóng đi lên xe: “ Cậu đi đâu vậy? Sáng sớm không thấy cậu.”

Bên kia trầm mặc một một chút.

“ Đột nhiên muốn về quê, thăm…… Mẹ của tớ.”

Trên xe buýt hơi lung lay, ồn ào, cũng không còn cách nào để gọi điện thoại, Hứa Anh nhờ Cố Tinh Trầm hỗ trợ chào hỏi mẹ cậu ấy một tiếng, sau đó cúp điện thoại.

Nghĩa địa dựa vào núi, mưa dầm, sương mù nhẹ nhàng.

Mưa vẫn luôn rơi xuống.

Gió thật lạnh.

Cố Tinh Trầm ngồi xuống, duỗi tay vuốt ve tên trên bia mộ, một bút, một hoa.

“ Mẹ. Con giống như…. Sắp mất đi người chờ đợi mình.”

– —

Trận chung kết hôm nay, náo nhiệt chưa từng có. Camera bên cánh không ngừng nghỉ mà vây quanh sân khấu bắt giữ hình ảnh, hiện trường ánh đèn lóng lánh, người xem, fans hò hét hát hợp xướng làm phấn chấn tinh thần mọi người.

Hứa Anh sau khi thay xong trang phục sân khấu, trang điểm tinh xảo, chờ ở sau cánh gà. Trước sân khấu, nam MC đang khuấy động bầu không khí hiện trường, đọc chuyện cười thú vị, đọc xong chính là tới lượt cô, mấu chốt là, Hứa Anh lại có chút thất thần, móc di động ra tìm WeChat Cố Tinh Trầm.

– — Vẫn không trả lời.

Buổi sáng hai hôm trước, Cố Tinh Trầm gọi một cuộc điện thoại sau đó liền không còn liên hệ.

Thật là kỳ quái. Về nhà xong sao không liên hệ nữa sao?

“ Tiếp theo, xin mời hoa anh túc quốc dân của chúng ta, mang tới ca khúc — << Sáng lạn>>”.

“ Xin một tràng vỗ tay!”

Fans hò hét “ Hứa Anh” “ Yêu chị” “ Cố lên” tiếng gào quanh quẩn trong thính phòng, Hứa Anh gửi một tin nhắn WeChat cuối cùng cho Cố Tinh Trầm, sau đó sửa sang lại tâm tình, đem điện thoại tắt máy bỏ vào túi.

Càng tới gần sân khấu, ánh sáng lóng lánh cách cô càng gần, càng nhiều ánh mắt nhìn cô, yêu thích, sùng bái, giống như đang ngắm một vì sao xinh đẹp…..

Âm nhạc nổi lên.

Thiếu nữ trên sân khấu, giống như thay đổi người, rút đi một thân khí chất học sinh ngây ngô.

Cô đứng ở giữa chùm sáng ngời ngời, như hoa anh túc nở rộ, đôi mắt so với con gái bình thường đều lớn hơn, sáng hơn, chắc chắn tự tin, cả người linh động, tiếng hát vừa tuyệt đẹp lại có sức bật, cả người đẹp đến lóa mắt.

……….

Nếu sinh ra là hoa, xin hãy vì em mà nở rộ

Nếu sinh ra là kiến càng, hãy để em bay lượn đi xa

Em không có tên

Chỉ là một hạt giống anh túc

Em không có tốt như vậy

Nhưng cũng không như vậy mà hư

……….

Đây là bài hát Kim Vũ đã từng viết giai điệu, sau đó, cô càng ngày càng cảm thấy thích, tự mình biên soạn từ.

Vài phút ngắn ngủi, lại phảng phất rất dài. Hứa Anh tận tình hát xong, đôi mắt nhìn thính phòng sôi trào, hơi thở dốc, vô số thanh âm, những lời thổ lộ nát cả tai.

Cô há mồm hô hấp, cô thích loại cảm giác này, được tán dương, được thưởng thức, được sùng bái…….

Thành tích cô không tốt, vẫn luôn là học sinh dở.

Nhưng giờ khắc này cô muốn nói cho người khác biết: Cô không tốt như vậy, nhưng cũng không có như vậy kém cỏi!

Cô cũng có thể có giá trị rất quan trọng.

Hôm nay, hot search Weibo no.1 #Hứa Anh << Sáng lạn>> đoạt giải quán quân#HOT lượng tìm kiếm 368 vạn.

Sau ba giờ, hạng một hot search đổi thành #Hứa Anh ký hợp đồng giá cao với KS#

– —

Sau cuộc thi, công việc bận rộn giằng co rất nhiều ngày.

Cuối cùng Hứa Anh cũng biết vì sao Kim Vũ lại tới, đại khái cũng không phải tới là để cổ vũ, mà là giúp cô tham khảo hợp đồng cùng với vài việc vặt vãnh để gia nhập giới giải trí.

Bố mẹ cô ba ngày sau mới gọi tới, một bên vừa khiếp sợ với con gái nhà mình hóa ra không phải là vô dụng toàn phần, một bên lại đối với việc Hứa Anh lừa gạt bọn họ tiến vào giới giải trí mà phẫn nộ.

Cuối cùng ổn định xong, vẫn khích lệ vài câu, còn nói vài câu khôi hài, bọn họ cũng không cảm thấy quán quân tốt thế nào, cho tới tận khi mẹ Hứa đi ra ngoài đánh bài, người khác không còn công kích thành tích của con gái mình nữa, ngược lại còn nói: “ Ồ, Hứa Anh nhà bà còn giành được cả quán quân!” “ Thật giỏi thật giỏi.”

Nghẹn nghẹn khuất khuất làm bố mẹ của một tên học tra mười tám năm, lần đầu tiên tìm được mặt mũi. Trăm mối cảm xúc ngổn ngang xong, bố mẹ Hứa lại cảm thấy vô cùng đắc ý, cuối cùng cũng được một lần dương mi. Nhắc tới con gái rốt cuộc cũng không còn chột dạ.

Nhưng Hứa Anh lại không vui nổi.

Sáng sớm, Hứa Anh lung tung rối loạn thu thập hành lý, xe đã ở dưới lầu chờ, chỉ là Cố Tinh Trầm vẫn không liên hệ.

– — Không thấy cậu đâu hết!

Chương 52: Không chia tay

Tài xế dưới lầu gọi điện thoại thúc giục, hành lý đổ bên chân, Hứa Anh cũng lười quan tâm tới, vội vàng ứng phó xong với tài xế, sau đó lại gọi điện cho Tô Dã.

Hai ngày trước cô đã gọi qua, hỏi quê quán Cố Tinh Trầm ở đâu, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi hay không, Tô Dã hình như là biết, nhưng cậu ta chỉ nói: “ Bạn trai cậu có bao nhiêu kiêu ngạo cậu còn không hiểu sao? Cậu ấy nếu không nói cho cậu biết, tớ khẳng định cũng sẽ không nói một chữ! Đừng hỏi.”

Hứa Anh gọi mấy lần, bên kia đều không nghe, chỉ biết thấp giọng mắng một câu, tự mình hối hận năm đó vì sao không giết chết tên đần Tô Dã này, rốt cuộc bên kia cũng nghe máy.

“ Hứa yêu tinh cậu muốn đem di động tớ đập hỏng phải không? Tiền nạp vào điện thoại không cần nữa à? Thật là phiền chết mất…….”

Tô Dã chắc là bật loa ngoài, Hứa Anh từ trong ống nghe nghe được âm thanh mềm mại của An Tiểu Thuần, cười: “ Cố Tinh Trầm không thấy đâu, cậu còn có tâm tình cùng với bé gái đi chơi?”

“ Người mất tích là bạn trai cậu, không phải bạn trai tớ…….”

“……. Thu lại chút mặt mày đi.” Hứa Anh không chịu nổi kiểu nói của cậu ta: “ Cố Tinh Trầm ở đâu, đừng có mà giấu hộ nữa!”

Đối phương hẳn là vừa cầm lấy di động, bởi vì thanh âm lập tức lớn hơn.

“ Hứa Anh, cậu cảm thấy Cố Tinh Trầm là người sẽ trốn trong nhà của bạn bè sao?” Tô Dã ngăn lại, miệng lưỡi nghiêm túc hơn rất nhiều: “ Nếu cậu ấy bị thương, chỉ biết một mình ngốc. Trên đời này trừ bỏ cậu, ai cũng không thể tiến vào thế giới của cậu ấy, hiểu không?”

“ Bị thương? Sao cậu ấy lại bị thương.” Hứa Anh sửng sốt một chút, thật sự có chút mê mang: “ Nói thật, tớ thật sự cũng không rõ lắm………. Này! Này? Này!!”

Trông điện thoại truyền đến âm thanh tút tút, Tô Dã đã trực tiếp tắt điện thoại! Hứa Anh ngay lập tức liền nổi giận, liền gọi qua, nhưng bên kia vẫn tắt máy, sau đó giao diện táo bạo nhảy ra ba tin nhắn WeChat.

< Phiền chết mất đừng gọi nữa! Để tớ yên tĩnh xem phim điện ảnh cùng Tiểu Thuần!>

< Cố Tinh Trầm chết rồi, cậu về phương Bắc đi>

< Thật ra tớ cũng chẳng biết cậu ta ở đâu! Dù sao thì vẫn còn tồn tại!>

Hứa Anh đem ba tin tức nhìn qua hai lần, không cam lòng, trực tiếp lại gọi điện thoại, kết quả không cần hoài nghi, giống như đá chìm đáy biển, đối thủ một mất một còn kia của cô đã trực tiếp kéo số cô vào danh sách đen.

Cuối cùng nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không cam lòng mà gửi WeChat qua.

Nhà trệt phòng nhỏ, An Tiểu Thuần đem trái cây đã cắt xong mang sang, đặt trên bàn trà chọn một miếng đút cho Tô Dã. “ Đừng nóng giận, anh trai.”

Ngón tay Tô Dã xoay xoay di động, thoáng nhìn An Tiểu Thuần, cảm thấy cô giống như một món đồ chơi làm bằng lông nhung làm cho người khác yêu thích, trong lòng hơi ngứa, liền ngay lập tức ôm lấy cổ cô ấn trong lồng ngực hôn lấy miệng: “ Em ngọt như vậy, anh nhìn trái cây cũng không muốn ăn nữa……”

Di động bị Tô Dã tùy tay ném trên bàn trà, trên màn hình vẫn đang có tin nhắn WeChat của Hứa Anh bắn tới như đạn:

< Sao Cố Tinh Trầm lại bị thương??>

< Ai làm cậu ấy bị thương!!>

< ( gương mặt chấm hỏi) ( gương mặt chấm hỏi) ( gương mặt chấm hỏi) >

< Thằng điên này!>

< Mau trả lời cho bà đây!!!>

– —

Tô Dã bảo cô trở về phương Bắc, Hứa Anh nghe lời ngay lập tức về thành phố S, hành lý vừa ném vào trong nhà, lập tức hướng tới nhà Cố Tinh Trầm đi, gõ cửa nửa ngày, giọng nói có chút khàn, bên trong cũng không có ai ra mở cửa.

Chỉ còn cách từ bỏ.

Sắp sửa khai giảng, Hứa Anh liền nghĩ, học bá dù sao cũng không có khả năng không tới trường học, liền an tâm chờ khai giảng.

Nhưng tới tận khi qua khai giảng hơn một tuần, Cố Tinh Trầm vẫn không xuất hiện. Hứa Anh rốt cuộc nhịn không nổi chạy tới văn phòng hỏi Từ Tĩnh, Từ Tĩnh nói là cậu xin nghỉ dài hạn, cũng chẳng hỏi ra được cái gì.

Đã có rất nhiều người tới hỏi Hứa Anh Cố Tình Trầm sao vậy, Hứa Anh bực tức chống cằm ngồi ở loạt bàn cuối, cô cũng đang muốn biết Cố Tinh Trầm làm sao đây…..

Tâm tình cô không tốt, liền không muốn nói chuyện với ai, bao gồm cả mấy người Trần Tinh Phàm.

Tiêt hóa học, Hứa Anh nghiêng đầu gối tay, giáo viên trên bục giảng đang giảng bài, vị trí đằng trước của Cố Tinh Trầm vẫn trống không, cô ngó ngoài cửa sổ ngắm những bông tuyết tinh tế, trong lòng phiền muộn nói không nên lời.

Cố Tinh Trầm tìm không thấy, ở trường học từng ngày từng ngày cũng đợi không nổi cậu……

Cậu rốt cuộc làm sao vậy?

Hứa Anh không thể hiểu được vì sao, có chút bất an. Không, không chỉ “ Có chút”, là có rất nhiều.

Cố Tinh Trầm khẳng định đang trốn cô.

Chỉ là vì sao cậu trốn tránh cô?

Có lý do gì?

Cậu làm sao vậy?

Hứa Anh nghĩ thế nào, cũng không thể rõ.

Chuông tan học vang lên, Hứa Anh vác cặp đi ra, có người mềm mại gọi cô lại: “ Hứa Anh…..”

Cô quay đầu lại: “ Lớp phó có việc gì?”

Đường Thơ trời sinh đã có chút kính sợ Hứa Anh, hơn nữa hiện tại Hứa Anh bắt đầu tham gia vào giới giải trí, khí chất trưởng thành hơn rất nhiều, cảm thấy không giống với học sinh bình thường nữa. Cô cắn cắn môi, cố hạ dũng khí mới nói được: “ Tớ muốn cùng cậu nói chuyện.” Thấy Hứa Anh không hứng thú, trước khi cô kịp cự tuyệt, nhanh chóng nói: “ Là về Cố Tinh Trầm.”

Góc khuất dưới cuối hành lang, Hứa Anh dựa vào tường đốt một cây thuốc lá nữ sĩ, khói thuốc lượn lờ, thời điểm cô tâm tình tốt rất hoạt bát, nhưng thời điểm tâm tình không tốt đặc biệt có loại hương vị bất lương.

Đường Thơ nói xong, khụ khụ hạ giọng nói: “ Chính là như vậy. Cậu ấy vì cậu mà từ bỏ việc xuất ngoại cả trường chỉ có hai suất, cậu nên đối xử với cậu ấy thật tốt, đừng bỏ cậu ấy.” Cô cúi đầu cung cúc: “ Làm ơn cậu đấy, Hứa Anh, đừng dễ dàng bỏ cậu ấy.”

Hứa Anh thoáng có chút kinh ngạc, liếc nhìn một cái. Trong ấn tượng của cô, con nhóc Đường Thơ này thường xuyên cố ý mang chút khí chất Thượng Hải, có chút hư vinh, có chút cao ngạo.

“ Cậu đang cầu tớ?”

Đường Thơ có chút xấu hổ mà cười: “ Tớ, tớ tớ chỉ muốn nhắc nhở cậu.”

“ Kỳ thật cậu đã thích Cố Tinh Trầm rất lâu rồi phải không, tớ đã sớm nhìn ra.”

“…….” Đường Thơ nâng lên đôi mắt, có chút hoảng: “ Không không không, tớ, tớ chỉ là cảm thấy…..” Cô dừng một chút, khó có khi dũng cảm tự tin đối mặt với Hứa Anh một lần:

“ Cậu ấy đáng giá được cậu đối xử nghiêm túc.”

– —

Phố cũ vẫn như vậy, cảnh tượng bị một bàn tay phết lên màu cổ xưa, nhan sắc vẫn luôn bị thái dương chiếu tới đơn điệu. Trên đường người đi đường ít ỏi, có chút hương vị hưu quạnh.

Hứa Anh gõ cửa nửa ngày, không ai tiếp.

Gió lạnh hiu hiu, chim tước đậu trên dây điện đường phố đột nhiên bị âm thanh lớn làm kinh hãi, ở trên không trung lượn quanh.

“ Cố Tinh Trầm!”

“ Cậu phát điên cái gì vậy?”

“ Cùng tớ chơi trò mất tích!”

Hứa Anh khó thở, đặt tay lên miệng hướng về đường phố kêu loạn, đưa tới rất nhiều ánh mắt cổ quái của người đi đường. Cô gọi, cô kêu đến thở dốc, sau khi lập xuân thành phố S vẫn đang âm vài độ xuân hàn. Âm thanh mênh mông, bông tuyết bắt đầu rơi xuống, rất nhanh tích thành một tầng bên chân Hứa Anh.

“ Tớ nói cho cậu biết!”

“ Cậu không ra, chúng ta xong đời rồi!”

Gần đây hơn nửa tháng, mọi người ở đây đều đã nhìn quen mắt Hứa Anh, cảm thấy con nhóc này hơn nửa là có vấn đề về tâm thần, mỗi ngày đều tới gọi người.

Phòng ở kia sớm đã chẳng có ai, bà lão sau Tết vừa qua đời không lâu, thằng bé ở nhờ đã an bài hậu sự thật tốt, sau đó cũng không biết đã đi đâu rồi.

Hứa Anh ở trạm kế tiếp dừng trong chốc lát, gió lạnh thổi trúng cô làm cô run run, sau đó móc di động ra gọi cho Cố Tinh Trầm một hồi, sau khi không ai tiếp, lại gọi thêm một hồi, sau đó trực tiếp bị, tắt, máy!

Không nghe còn có khả năng là không phát hiện, nhưng bị tắt máy, rõ ràng là đối phương cố ý.

Hứa Anh tức giận run run cánh tay, WeChat đã nhắn rất nhiều tin.

< Cố Tinh Trầm>

< Nếu cậu muốn cùng tớ chia tay>

< Nói thẳng!>

< Đừng có mẹ nó làm ảnh hưởng tới ăn uống của tớ, phải cố sức tìm cậu!>

Gửi xong vẫn không giải được hận, Hứa Anh lại hướng về con đường kêu:

“ Cố Tinh Trầm!”

“ Nếu cậu không quan tâm tớ thì vĩnh viễn đừng xuất hiện nữa!”

“ Tớ tuyên bố chúng ta chia tay!”

Hướng về phía đường phố kêu xong, Hứa Anh nổi giận đùng đùng về nhà, bố mẹ thấy tâm tình cô kém cũng không biết cô bị sao vậy, liền dong dài trong chốc lát. Hứa Anh dị thường không kiên nhẫn, nhà ba người còn cãi nhau vài câu.

Ban đêm, Hứa Anh lăn qua lộn lại, trong đầu nhớ tới những lời Đường Thơ cùng cô nói, Cố Tinh Trầm từ bỏ cơ hội đi du học Mỹ, lưu lại nước nhà, chỉ vì muốn cùng cô ở bên nhau.

Chỉ là, thật không hiểu nổi vì sao cậu lại mất tích.

Chẳng lẽ do cô thi trường nghệ thuật, có khả năng sẽ ở hai nơi khác với cậu, cho nên làm cậu tức giận sao?

– —

Cố Tinh Trầm thật sự cứ như vậy mà biến mất.

Hứa Anh không có khả năng không tì vết bận tâm, vừa thất tình chua xót, khai giảng này hơn một tháng cô đều bám chân ở trường học, một bên được KS sắp xếp công việc, cô rốt cuộc cũng cảm nhận được mình giống như không còn là học tra đơn thuần trước kia nữa. Ký hợp đồng với công ty có ý nghĩa rằng cô đã trở thành người có thân phận, có công việc, cô cần thiết phải hoàn thành nhiệm vụ công việc, không có thời gian đi học đi ngủ, tan học đùa giỡn.

Công ty thừa dịp SO HOT vẫn đang còn nhiệt lượng, cho cô nhận hai tiết mục, còn bắt đầu ghi âm hai đơn khúc, để cô nhanh chóng luyện tập.

Cho nên dạo này Hứa Anh mỗi ngày đều bị người khác làm cho vừa vội vừa mệt.

Sau khi Cố Tinh Trầm biến mất hơn một tháng, thứ sáu chạng vạng.

Đầu tháng ba mưa xuân vẫn rất lạnh.

Chiều hôm đậm sắc.

Hứa Anh từ taxi xuống dưới, buồn ngủ mà ôm lấy bả vai của mình, liêu xiêu lẹo xẹo chống lấy ánh hoàng hôn đi vào khu nhà nhỏ. Gió nghiêng thổi mưa hơi lạnh, tới từng sợi tóc đều dính hạt mưa xuân. Trên mặt đất lớn bé những vũng nước bất quy tắc, phản chiếu lại ảnh ngược loãng. Hứa Anh từ trước đến nay trang phục mùa đông luôn mặc ít, là người luôn yêu cái đẹp, cô chỉ mặc áo khoác hoodie cùng váy ngắn, tất đen đến đùi, một đôi giày da nhỏ, ôm cánh tay yên tĩnh đi trong mưa, có tiếng vang rất nhỏ.

Gió thổi nghiêng, cô đè thấp dù xuống.

Sau đó, gần cực hạn trong tầm mắt, một đôi giày vải bạt của nam dừng ngay trước mặt.

Trong lòng hơi kinh ngạc, đại não mệt mỏi phản ứng chậm nửa nhịp, sự quen thuộc bản năng làm cô nâng lên dù, sau đó thấy một đôi chân dài thẳng tắp bọc quần đen, lại hướng lên trên là một chiếc hoodie màu xanh quân đội, còn có làn da cổ trắng nõn trong suốt thấy cả mạch máu.

Cuối cùng, là gương mặt thanh lãnh kia. Mi mắt đầu tóc đều ướt, còn tích lại nước.

Hít một ngụm khí lạnh, Hứa Anh lui về sau một bước.

“………… Cố Tinh Trầm?” Cô thử gọi một tiếng.

Nam sinh trước mặt âm trầm tới đáng sợ, cậu nhìm chằm chằm cô, đôi mắt giống như băng, làm người lạnh tới tận xương, lại giống như lửa có thể đem người đốt tới có lỗ thủng. Cậu giống như dùng sức nhìn chằm chằm cô, cả người giống như bị bóng tối hòa vào cơ thể.

“ Hứa Anh.”

Tiếng nói cậu trầm thấp khàn khàn tới cực hạn.

Ngươi này không có khả năng là Cố Tinh Trầm! Hứa Anh cảm thấy sợ hãi, nắm chặt cây dù, theo bản năng nhìn chằm chằm cậu đánh giá, nhưng mà cậu ta lại có một gương mặt giống Cố Tinh Trầm như đúc.

“ Cố Tinh Trầm rốt cuộc cậu cũng xuất hiện?! Sao cậu không tiếp tục mất tích đi?”

“ Tớ nói cho cậu biết, chúng ta đã chia tay rồi! Cậu thích chơi mất tích thì cậu cứ tiếp tục, đừng tìm tớ nữa.”

Hứa Anh xoay người liền đi, nhưng vừa kéo được bước chân đã bị túm chặt cánh tay, ôm tới.

Bang, dù rơi trên mặt đất.

Cô dựa lưng vào ngực lạnh băng của thiếu niên, một đôi cổ tay đều bị bàn tay cậu chế trụ — Cậu đem cô ôm trong lồng ngực, kéo tới ngã rẽ không có người, ý đồ quỷ dị. Về điểm giãy giụa nhỏ bé của Hứa Anh, trong tay Cố Tinh Trầm, căn bản như muỗi đốt inox.

“ Cố Tinh Trầm cậu làm gì vậy!”

“ Hư…….”

Cố Tinh Trầm khom lưng, vùi đầu bên tai cô, hít sâu một hơi hương vị cô: “ Cậu thơm quá……..”

Hứa Anh không kịp nói chuyện, đã bị cậu bưng kín miệng. Cố Tinh Trầm trên người xối xuống, đôi bàn tay lạnh lẽo che lại môi cô, giống như không còn chút hơi thở của người sống. Nhưng hô hấp của cậu chiếu bên tai rất nóng:

“ Chúng ta đã tách ra lâu như vậy, cậu có từng nghĩ tới tớ không?”

“ Chúng ta thân thiết đi.”

“ Hứa Anh.”

Cậu nói: “ Tớ rất lạnh, cho tớ chút ấm áp, được không…….”

Bị che miệng, Hứa Anh không thể nói nên lời, chỉ nghe thấy âm thanh trầm thấp của thiếu niên đè nén một chút ý cười.

“ Cậu không nói lời nào, đó chính là ngầm đồng ý.”

Cái ôm rất lạnh lẽo, Hứa Anh cảm nhận được đôi tay lạnh lẽo của Cố Tinh Trầm trực tiếp tiến từ cổ áo cô đi vào, cơ thể cô vốn rất ấm, một lạnh một nóng chạm vào, lập tức cô giật mình tới cả người run lên.

– — Cố Tinh Trầm, Cố Tinh Trầm cậu ấy muốn làm gì?

Cố Tinh Trầm một bên xoa cô, một bên giống như tàn nhẫn, lại như ôn nhu nhẹ giọng nói:

“ Vì sao cậu luôn luôn không nghe lời?”

“ Tớ bảo cậu đi học thật tốt, học tập, đừng ngủ, cậu liền càng muốn ngủ, càng không học.”

“ Tớ bảo cậu không được mặc ít như vậy, cậu càng muốn mặc quần đùi váy ngắn, làm đàn ông khác nhìn chằm chằm cậu thèm nhỏ dãi……”

“ Tớ đã giúp cậu chọn trường đại học thật tốt, chuyên nghiệp, chúng ta cùng bên nhau, tới tuổi thì sẽ kết hôn sinh con, cậu lại cố tình muốn học trường nghệ thuật, muốn vào giới giải trí…..”

“ Hứa Anh, cậu vì cái gì luôn luôn không chịu nghe lời?”

“ Tớ đã quá thất vọng về cậu rồi………”

Thiếu niên tối tăm kề sát cô, ái muội vô cùng.

Hứa Anh bỗng nhiên có chút hoảng, ban đêm càng ngày càng đen tối, Cố Tinh Trầm tối tăm bất thường, thật dọa người, thật dọa người. Cũng không biết sức lực từ chỗ nào tới, rốt cuộc cô cũng đẩy được cậu ra, hai người đều lảo đảo.

Hứa Anh túm lại cổ áo nơi bị cậu xâm phạm:

“ Cố Tinh Trầm cậu làm gì vậy!”

Cố Tinh Trầm nhìn chằm chằm cô hồi lâu, túm chặt cánh tay cô ôm vào lồng ngực, hai người lại gần gũi nhìn chằm chằm đôi mắt của nhau.

Hứa Anh: “ Cậu vừa muốn bắt nạt tớ sao?”

Thiếu niên tối tăm nhìn chằm chằm cô một hồi lâu, giống như một con sói con lạc đàn ẩn núp trong bóng đêm đã lâu, trên người có loại lạnh lẽo của băng tuyết, đôi mắt hàm răng trong gió lạnh đều có sự sắc bén.

“ Tớ muốn cậu đừng vào giới giải trí nữa.” Cậu nói.

“ Cái gì?” Hứa Anh có chút không thể phản ứng nổi.

“ Tớ nói, cậu đừng vào giới giải trí, cũng đừng thi trường nghệ thuật, Đừng trở thành minh tinh!”

Hứa Anh kinh ngạc.

“ Cho nên, đột nhiên cậu biến mất, chỉ là bởi vì tớ muốn vào giới giải trí? Cậu khó hiểu biến mất hơn một tháng, chỉ là muốn dễ như trở bàn tay uy hiếp tớ thành công?”

Cố Tinh Trầm không phủ nhận: “ Cậu không tiến vào giới giải trí. Sau đó chúng ta liền hòa giải, tớ vẫn giống như trước đây thương cậu, chiều chuộng cậu. Chờ chúng ta học đại học xong tới tuổi sẽ kết hôn sinh con ngoan.”

Nói xong, thiếu niên hơi cười một chút, con ngươi thuần đen của cậu trời sinh có cảm giác lãnh đạm phủ một tầng ý cười nhàn nhạt:

“ Cậu đã từng đáp ứng với tớ, sẽ sinh con cho tớ. Chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc, Hứa Anh, tin tưởng tớ.”

Hứa Anh nhìn cậu, trong nháy mắt bỗng nhiên cảm thấy đáng sợ.

Rõ ràng cuộc đời cô vừa mới bắt đầu, cô vừa mới bắt đầu tiếp xúc tới những thứ xuất sắc của xã hội, người con trai trước mặt này lại nói với cô, tương lai cô là sớm cùng cậu kết hôn sinh con. Cô còn chưa kịp lang bạt, à không, là chưa kịp tự mình khám phá thứ đồ mình thích nhất, đi nếm thử mùi vị nhân sinh, liền bị cậu túm vào ném trong nhà giam.

Không, cô không muốn như vậy.

Cô vừa mới tìm được phương hướng, tìm được giá trị của mình. Bảo cô từ bỏ chúng? Sao có thể!

“ Cố Tinh Trầm, cậu dựa vào cái gì mà cướp đoạt giấc mơ của tớ? Tớ không thích đọc sách, tớ chỉ thích mấy thứ này, cậu dựa vào cái gì mà không cho tớ làm?”

Cố Tinh Trầm: “ Giới giải trí vừa bẩn vừa loạn, cậu vào làm gì?”

Hứa Anh: “ Cậu không có tư cách quyết định cuộc đời của tớ!”

Hứa Anh nhìm chằm chằm Cố Tinh Trầm trong chốc lát, có cỗ tức giận từ ngực trào lên, ném tay cậu ra, thanh âm lạnh xuống.

“ Cậu có biết hay không, tớ phiền nhất là cậu quản tớ!”

“ Cố Tinh Trầm, tớ chỉ muốn giống như những người con gái khác, cùng cậu yêu đương nhẹ nhàng, cũng không muốn chịu trách nhiệm lớn như vậy.”

“ Cùng cậu yêu đương mấy ngày nay, tớ mỗi ngày đều phải kiên nhẫn rất vất vả.”

“ Đến bây giờ, tớ cảm thấy đủ rồi……..”

“ Cứ như vậy đi!”

Hứa Anh xoay người liền đi, nhặt dù lên.

Trong không khí có sự trầm mặc ngắn ngủi, người sau lưng cất tiếng hỏi: “ Hứa Anh, chúng ta……. Thật sự chia tay sao?”

Hứa Anh thuận miệng cả giận nói:

“ Đúng vậy thật sự chia tay!”

“ Tớ thật sự quá phiền cậu……”

“ Còn có, tốt nhất cậu nên tìm bác sĩ khám xem, vừa rồi cậu như vậy hoàn toàn giống như một tên biến thái!”

Giống như bị sét đánh. Thiếu niên tối tăm sững sờ đứng nơi đó.

Trong bóng đêm, Hứa Anh dùng tay vỗ vỗ mặt cây dù dính cỏ, dư quang liếc mắt về phía sau một cái, kéo bước chân đi, gót giày ở trong chạng vạng yên tĩnh nhẹ nhàng gõ xuống mặt đất xi măng, giống như tiếng nhạc cụ va đập, đem trái tim gõ đến nát nhừ.

“ Đứng lại!”

Âm thanh Cố Tinh Tầm rất tàn ác lạnh lùng, giống như tiếng va chạm của băng.

Hứa Anh dừng lại một chút, lại tiếp tục đi.

“ Hứa Anh!”

“ Cậu lại đi một bước nữa thử xem!!”

Hứa Anh: “ Cậu đừng kêu tớ, tớ không còn quan tâm tới cậu nữa!”

“ Hứa Anh, cậu sẽ mất đi tớ…….”

“ Mất đi càng tốt.”

Đầu Hứa Anh cũng chẳng thèm quay đáp lại cậu, đi chính đường của mình, tới sau khi đi được vài bước, sau lưng an tĩnh quỷ dị, chỉ có âm thanh lộp bộp nhẹ nhàng ngày càng lớn hơn của nước mưa trên dù.

Tiềm thức làm cô dừng lại, sau đó, Hứa Anh nhớ tới Cố Tinh Trầm không mang ô, cậu sẽ bị ướt……

Nhấp môi dưới, Hứa Anh da mặt dày xoay người, nhất thời ngẩn ra —

Bóng đêm quét tới, đèn đường lạnh lẽo đã sáng lên.

Cố Tinh Trầm đứng nơi đó, đang nhìn cô, cả người giống như đã bị rút mất linh hồn. Luôn là nhàn nhạt trên mặt, bây giờ lại vỡ vụn trống vắng, có bọt nước xuất hiện trong ánh mắt cậu, một giọt lại một giọt, rớt ra bên ngoài.

Khoảnh khắc tĩnh lặng.

Hứa Anh lý trí chưa kịp tự hỏi, ô đã bị ném qua một bên, nhanh chóng trở lại, tới tận khi đứng trước mặt Cố Tinh Trầm, thấy rõ ràng đôi mắt lẽ ra vốn nên cứng cỏi lạnh nhạt kia, lại đang trống rỗng tới làm nhân tâm phát hoảng. Cậu không nhìn thấy cô, giống như đang nhìn vào hư không, nước mắt trong suốt, an tĩnh rơi xuống.

Hứa Anh giống như bị sét đánh trên đỉnh đầu, không có cách nào đem thiếu niên phá thành mảnh nhỏ trước mắt, cùng với Cố Tinh Trầm cao lãnh kiêu ngạo đứng trên đài cao kéo cờ tay hợp lại thành một……..

“ Cố Tinh Trầm……”

Cô vốn là người giỏi nịnh nọt giỏi nhất, hiện tại lại cứng đơ, Hứa Anh giống như bị một cây đao chém một nhát vào tim.

Cô nóng nảy, chân tay luống cuống. Giống như nhìn thấy người ta đổ máu, nhưng mình đáng chết lại không phải bác sĩ, chỉ có thể trơ mắt nhìn, tới thanh âm cô đều run lên.

“ Cậu vì sao lại khóc.”

“ Cậu đừng khóc…….”

Đầu quả tim có chút đau đớn lan tràn, dần dần tê dại. Hứa Anh run run lấy tay ôm mặt Cố Tinh Trầm, cưỡng bách cậu đối mặt với chính mình: “ Tinh Trầm, Cố Tinh Trầm……”

Cố Tinh Trầm phản ứng, Hứa Anh hung hăng ôm lấy cậu, chôn ở lồng ngực lạnh lẽo của cậu, cảm xúc cùng lý trí không thể thỏa hiệp.

“ Thật xin lỗi, thật xin lỗi!”

“ Vừa nãy đều là tớ nói hươu nói vượn, cậu biết tính tình tớ không tốt, những lời nói khi cãi nhau đều không thể tin……”

“ Tớ thề, chúng ta không chia tay, vĩnh viễn đều không.”

Cô ở trong lồng ngực cậu nức nở, cưỡng bách lấy tay cậu ôm mình.

“ Đừng khóc.”

“ ….. Cầu xin cậu…..”

Cố Tinh Trầm không có phản ứng, giống như tự do tự tại thoát ra bên ngoài thế giới, từ thân thể tới ánh mắt đều lạnh nhạt tới mức tận cùng.

Hứa Anh có chút luống cuống.

Cậu giống như mưa, giống như nước, mỗi giờ mỗi phút đều có thể biến mất trên đầu ngón tay của cô, cô không thể giữ cậu lại.

Hứa Anh vội vàng hôn lên môi cậu, nhiệt liệt hôn, hận không thể đem mình biến thành lửa, đem linh hồn cậu từ nơi lạnh băng âm u tìm trở về.

“ Cố Tinh Trầm, tớ không thi trường nghệ thuật, cũng không tiến vào giới giải trí!”

“ Tớ và cậu ở bên nhau!”

“ Vĩnh viễn không không chia tay…..”

Cậu đừng khóc.

Lòng tớ rất đau.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.